Thứ Hai, 12 tháng 3, 2018

Du khách quỵt tiền, xúc phạm nhan sắc chủ nhà Australia

Không những từ chối trả tiền thuê nhà, nam du khách còn buông lời khó nghe chê bai nhan sắc của người chủ.

Clara Carmichael, một chủ nhà sống ở Brisbane, đông nam Queensland, Australia đã cho một nhóm du khách đến từ Ireland thuê phòng. Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ cho đến khi nhóm khách quỵt tiền nhà và rời đi.
Người chủ nhà, Clara cho biết đã nhận được mail của những du khách thuê nhà. Nội dung bức thư điện tử gồm những từ sỉ nhục cô. Ảnh: 9News.
Chủ nhà, Clara cho biết đã nhận được mail của những du khách thuê nhà với nội dung sỉ nhục cô. Ảnh: 9News.
Clara cho biết, một nam du khách đã gửi cho cô tin nhắn thoại. Trong đó, người đàn ông gọi cô là người đàn bà lẳng lơ, bẩn thỉu. Hắn cũng xúc phạm tới việc Clara phẫu thuật thẩm mỹ: "Cô sẽ chẳng nhận được một xu nào với đôi môi và gương mặt toàn nhựa đó đâu".
Trước khi cho thuê nhà, Clara đã kiểm tra kỹ về danh tính những người khách. Tuy nhiên, cô không ngờ rằng những thông tin đó đều giả mạo. "Ngôi nhà của tôi ở gần một nhà thờ lớn. Họ nói rằng thích đi nhà thờ, có con nhỏ và họ đã thể hiện rất tốt trong lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt", chủ nhà kể lại.
Những kẻ lừa đảo đến từ Ireland đã được cảnh sát công bố hình ảnh để cảnh báo với người dân. Ảnh: 9News.
Những kẻ lừa đảo đến từ Ireland đã được cảnh sát công bố hình ảnh để cảnh báo với người dân. Ảnh: 9News.
"Chúng tôi làm việc chăm chỉ và bị lừa gạt thế này. Cần làm điều gì đó để ngăn chặn chuyện này", Clara nói trên Today Show sáng 12/3.
Cảnh sát đã phát tán hình ảnh của những kẻ lừa đảo, quỵt tiền nhà của Clara để tìm bắt. Tuy nhiên một số người trong đó đã ra khỏi Australia. 
Các nhà chức trách cho biết hai du khách Ireland, một nam một nữ cũng bị buộc tội về hành vi trộm cắp, lừa đảo tại các nhà hàng, quán cà phê. Họ đã để đứa trẻ đi cùng tham gia vào những hành động đáng lên án này. Người phụ nữ sẽ làm người bán hàng mất tập trung, tạo điều kiện cho lũ trẻ bỏ đồ ăn trộm vào trong xe đẩy.
Từ đầu năm 2018, có 12 vụ vi phạm tương tự của du khách và được báo cáo lên cảnh sát khu vực Brisbane cũng như Gold Coasts.
Một trong những hành vi lừa đảo của du khách là họ kiến nghị với nhà hàng về việc tìm thấy tóc, mảnh thủy tinh trong đồ ăn để không phải trả tiền.
Anh Minh

Du khách lần đầu chứng kiến em bé chào đời dưới Biển Đỏ

Em bé được bác sĩ và bố đỡ khỏi mặt nước ở Biển Đỏ tại Ai Cập khi vẫn còn dây rốn, nhau thai. 

Các bức ảnh ghi lại ca sinh nở của một bà bầu Nga tại biển Đỏ, vịnh Nam Sinai, Ai Cập nhanh chóng thu hút sự chú ý từ dư luận. Đa số bình luận tỏ ý vui mừng vì mẹ tròn con vuông, Arab News đưa tin ngày 12/3.
Các bức ảnh ghi lại ca sinh nở của một bà bầu Nga tại Biển Đỏ, vịnh Nam Sinai, Ai Cập nhanh chóng thu hút sự chú ý từ dư luận. Đa số bình luận tỏ ý vui mừng vì mẹ tròn con vuông, Arab News đưa tin ngày 12/3.
Heidi Honsi Al-Sayyed, một nữ du khách Nga, là người chụp lại cảnh tượng này từ ban công khu nghỉ dưỡng ven biển Đỏ và chia sẻ lên mạng xã hội.
Heidi Honsi Al-Sayyed, một nữ du khách Nga, là người chụp lại cảnh tượng này từ ban công khu nghỉ dưỡng ven Biển Đỏ và chia sẻ lên mạng xã hội. Cô cho biết: "Người phụ nữ Nga thực hiện vài động tác khởi động dưới biển trước lúc lâm bồn. Khi bé chào đời, cô ấy lên bờ như chưa hề có chuyện gì xảy ra".
Đi tắm biển, nữ du khách - 2
Theo lời kể của nhân chứng, một bác sĩ phụ sản Nga, người chuyên đỡ đẻ dưới nước, đã giúp cho em bé chào đời khỏe mạnh. Sau đó, bé được bác sĩ cùng bố đưa lên bờ khi chưa được cắt rốn.
Đi tắm biển, nữ du khách - 3
Truyền thông Ai Cập xác nhận tính các bức ảnh. Họ khẳng định, đẻ con dưới nước đang trở thành xu hướng. 
Nhắc tới Ai Cập, nhiều du khách sẽ nghĩ ngay tới Kim tự tháp, Loxur, mà ít người biết tới thiên đường biển Sharm el Sheikh, nằm ở phía nam bán đảo Sinai thuộc Biển Đỏ. Nơi đây chứa nhiều sinh vật biển độc đáo, làn nước trong suốt, ấm áp suốt cả năm. Các bà mẹ Nga thường tới Dahab, phía đông bắc thị trấn nghỉ mát nổi tiếng Sharm el-Sheikh, để sinh con dưới biển.
Nhắc tới Ai Cập, nhiều du khách sẽ nghĩ ngay tới Kim tự tháp, Loxur, mà ít người biết tới thiên đường biển Sharm el Sheikh, nằm ở phía nam bán đảo Sinai thuộc Biển Đỏ. Nơi đây chứa nhiều sinh vật biển độc đáo, làn nước trong suốt, ấm áp suốt cả năm. Các bà mẹ Nga thường tới Dahab, phía đông bắc thị trấn nghỉ mát nổi tiếng Sharm el-Sheikh, để sinh con dưới biển.
Vân Phạm

Vì sao dân Mỹ dửng dưng khi Trump ủng hộ Tập Cận Bình xóa giới hạn nhiệm kỳ?

Người Mỹ quan tâm việc ông Trump bị sao khiêu dâm kiện hơn là việc ông ca ngợi Chủ tịch Trung Quốc.

Luật sư Khanh, hiện làm việc tại Mỹ, chia sẻ với độc giả VnExpress bài phân tích về lý do Mỹ ra lệnh trừng phạt Nga nhưng không cần sự đồng ý của Trump.
Trung Quốc đã thay đổi Hiến pháp, bỏ việc hạn chế nhiệm kỳ của Chủ tịch nước. Trước cuộc bỏ phiếu này, một số nước châu Âu có lên tiếng quan ngại. Tổng thống Mỹ Donald Trump nói rằng ông ủng hộ chuyện Chủ tịch nước không bị giới hạn nhiệm kỳ. Thậm chí ông Trump còn ca ngợi ông Tập là rất tuyệt vời.
Sau đấy thì lời bình luận của ông Trump lọt thỏm vào sự ồn ào của chính trị Mỹ.
Người Mỹ ít quan tâm tới chuyện của người khác. Truyền hình Mỹ suốt ngày chỉ chú tâm vào chuyện trong nước. Thậm chí có thời gian tin tức về việc phóng tên lửa của Triều Tiên cũng phải nhường chỗ cho cuộc chiến pháp lý tìm cha của con gái của Anna Nicole Smith, một ngôi sao truyền hình thực tế từng kết hôn với ông tỷ phú hơn 80 tuổi.
Lúc nào cũng vậy, ở Mỹ, chuyện trong nước trước tiên, tin nước ngoài có Mỹ trực tiếp tham gia tiếp theo, còn các tin còn lại thì chỉ khi nào quá nhiều người chết hay là hết sức giật gân thì người Mỹ mới quan tâm. Thành ra chuyện Trump và Chủ tịch Triều Tiên ông Kim Jong Un có thể gặp nhau mới gây chú ý, còn chuyện Trung Quốc sửa đổi hiến pháp thì khó khăn lắm mới thấy tạp chí Times có bình luận.
Đó là chưa kể tới chuyện người Mỹ dường như càng ít quan tâm tới những gì ông Trump nói. Lời nói của ông ấy thường bay vù vù qua khỏi đầu người dân và chả trúng vào đâu cả. Ngày trước thì ông dọa bỏ tù bà Clinton, nay thì tất nhiên là chả thấy. Gần đây ông lại hứa hẹn là sẽ siết chặt việc mua bán súng và nâng tuổi mua súng lên 21, rồi hôm nay thì việc đấy đã chìm xuồng. Rồi ông đã từng chê bai việc nhà nước cấp bảo hiểm y tế cho toàn dân, rồi lại quay ra ca ngợi nền y tế Australia, một nước cấp bảo hiểm cho toàn dân.
Hay là chuyện ông Trump thường xuyên lên giọng với Kim Jong Un, nhưng vào một ngày đẹp trời lại khen ông Kim là cứng rắn. Mới đầu thì người ta còn mắt tròn mắt dẹt, nay thì cũng giống như trò giật gân đã ngán ngẩm, tuồng này diễn hoài chả ai coi.
Thực ra thì dạo này truyền thông Mỹ đang khoái chí đưa tin về ngôi sao khiêu dâm kiện ông Trump. Chuyện này rất giật gân, mà ông Trump lại một lần nữa đưa ra những lời nói khiến người ta ngỡ ngàng. Ông Trump bảo là ngày trước luật sư của ông đã thu xếp trả tiền cho cô Stormy Daniel để im lặng và trả cô ấy 130.000 USD mà ông không biết.
Ở Mỹ, luật sư thu xếp một vụ kiện tụng hay một hợp đồng mà không có sự đồng ý của thân chủ thì thôi rồi, đó là một lỗi có thể bị tước bằng. Luật sư của ông chắc chắn không thể nào lại ngớ ngẩn vậy được. Vậy mà ông Trump cứ ngang nhiên nói như thế.
Cộng lại tất cả những điều này thì việc Trung Quốc sửa đổi hiến pháp gần như ít ai ở Mỹ lại quan tâm. Ông Trump chắc cũng vậy, ông thích những chuyện liên quan tới mình nhiều hơn.
Việc chống tham nhũng vì vậy thật khó khăn. Nhưng đó là việc ở Trung Quốc, còn ở Mỹ thì ông Trump vẫn còn đang hục hặc với diễn viên khiêu dâm. Cái đấy mới là sự quan tâm đối với nhiều người Mỹ.

Suốt 20 năm tôi bị vợ trừng phạt vì trót quan hệ với người yêu cũ

Mỗi khi gần gũi cô ấy như robot, mắt nhắm chặt, mặc tôi muốn làm gì thì làm.

Năm 1998, trong một lần họp lớp, tôi gặp lại người yêu cũ và cũng là bạn học cùng lớp cấp 3, giờ cô ấy định cư ở Đà Nẵng, còn tôi ở Thái Bình. Chúng tôi chuyện trò về hoàn cảnh gia đình của mỗi người, chuyện xã hội. Sau bữa ăn, cả lớp rủ nhau đi cà phê và hát karaoke. Và rồi chúng tôi đã không kiềm chế được mình..., dù cả hai đều có gia đình êm ấm, hạnh phúc, con cái nếp tẻ đầy đủ. 
Sau đó chuyện bị lộ, tôi chủ động kể cho vợ nghe và xin lỗi cô ấy. Nhưng từ đó, vợ tôi có thái độ khác hẳn trong cư xử hàng ngày, cho đến đời sống tình dục. Mỗi khi gần gũi, cô ấy nằm im, mắt nhắm chặt, mặc tôi muốn làm gì thì làm. Hoặc đổi bài bằng cách nhắc lại chuyện cũ, tất nhiên tôi bị tụt hết cảm hứng. Vợ tôi vẫn duy trì cho đến bây giờ. Tôi thực sự bế tắc và không tìm được cách giải quyết, rất mong chuyên gia và bạn đọc tư vấn giúp tôi. Tôi xin cám ơn.
Hoàng
TS.Trần Thành Nam, Trường Đại học Giáo dục, ĐHQGHN gợi ý:
Chào Hoàng,
Câu chuyện đã diễn ra từ năm 1998 và đến hiện tại vợ bạn vẫn hành xử theo cách trừng phạt, theo góc nhìn của bạn. Tuy nhiên, tôi thấy tiên lượng cho mối quan hệ giữa hai vợ chồng bạn là tốt. Vì ngoài sự khó xử khi quan hệ ra mọi việc vẫn bình thường. Sau 20 năm, cô ấy vẫn không rời bỏ bạn.
Theo tôi, cách cử xử của vợ bạn khi quan hệ ít có khả năng là sự trừng phạt, mà phần nhiều là hệ quả của những sang chấn tâm lý. Những hình ảnh ám ảnh vẫn luôn hiện lại trong đầu vợ bạn mỗi khi hai vợ chồng thân mật. Nói khác đi, sau 20 năm vợ bạn vẫn chưa thể vượt qua cú sốc tâm lý, và cách vợ bạn đang làm là cách tốt nhất cô ấy có thể dùng để đương đầu với những ám ảnh của mình.
Trong trường hợp này, bạn nên thuyết phục vợ đi tham vấn trị liệu tâm lý. Vì cô ấy vẫn muốn ở cạnh bạn nên cần phải nhận thức rõ rằng việc ngoại tình đã chấm dứt, bạn sẽ không tái phạm, và cô ấy cũng không cần phải hành động để gợi nhớ lại chuyện đã qua. Nhà tâm lý sẽ hướng dẫn vợ bạn những cách để nhận diện sớm suy nghĩ, hình ảnh ám ảnh, dừng nó lại và tái định hướng chú ý vào kỷ niệm tích cực trong quá khứ hoặc hiện tại. 
Sau khi vượt qua sang chấn ngoại tình, vợ bạn vẫn cần thời gian để thích nghi lại với đời sống vợ chồng. Bạn cần giúp cô ấy nhận ra những căng thẳng trong quá khứ đã tạo nên sự lệch pha trong cách gần gũi vợ chồng: tần suất, cách thức, thời gian... Qua đó, đi đến cam kết với nhau không nhắc lại chuyện đã qua, dành nhiều thời gian để âu yếm, gần gũi trước khi quan hệ. Nếu có thể, hãy đưa ra những cam kết cụ thể, ví dụ như: sẽ dành ra 2 giờ/tuần để chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc và công việc diễn ra trong tuần, giúp cải thiện cảm xúc và tạo nên cảm giác gần gũi nhau hơn; hoặc cả hai sẽ hy sinh một phần công việc để gần nhau, cân bằng lại cảm giác vợ chồng.
Chúc bạn thành công.

Chủ Nhật, 11 tháng 3, 2018

Nếu thay đổi ngoại hình tôi sẽ chẳng còn tiền gửi về cho bố mẹ

Giữa việc ăn uống, tập gym cho người đẹp với việc ăn mỳ gói và cơm chay, ngủ ít và kiếm tiền gửi về nhà, tôi phân vân lắm. 

Tôi 23 tuổi, gia đình có bố mẹ và 3 chị em. Hồi còn nhỏ tôi luôn thần tượng chị gái bởi chị luôn làm cho người khác vui, làm gì cũng nghĩ cho bố mẹ và 2 em. Anh trai tôi vì quá nhát và không biết giao tiếp nên luôn bị mọi người coi là thằng ngốc. Tôi hay chứng kiến cảnh mọi người coi khinh và đem anh ra trêu đùa nên luôn cố dành thời gian bên cạnh anh. Những ngày còn đi học, vì không thể che giấu sự yếu đuối nên tôi thường bị bắt nạt, bạn bè xa lánh và cô lập. Lên cấp ba, tôi bỏ học (tôi còn học rất dở nữa). Những ngày tháng tiếp theo tôi thường giam mình trong nhà hoặc có đi làm ăn gì cũng chỉ một thời gian ngắn là nghỉ.
Thời gian trôi đi nhanh chóng cùng với thân hình tàn tạ này khiến tôi phát sợ. Giờ tôi bỏ vào Nam chạy xe taxi công nghệ vì không thể làm gì khiến mọi người xung quanh chấp nhận mình. Nhiều đêm tôi rất sợ bởi không hiểu mình đang làm gì nữa, sống không mục đích. Tôi nhớ gia đình, nhớ bố mẹ. Giờ tôi có suy nghĩ sẽ thay đổi ngoại hình gầy gò và xấu xí này bằng việc nhồi nhét ăn uống và tập gym. Hoặc lựa chọn thứ hai là tập trung chỉ chạy xe, ăn mỳ gói và cơm chay, ngủ 5 đến 7 tiếng mỗi ngày để kiếm tiền gửi về nhà. Với lựa chọn thứ nhất tôi hy vọng sẽ thay đổi đổi được ngoại hình, dẫn đến việc thay đổi cách mọi người đối xử với tôi và đời đến đâu thì đến. Nhưng với lựa chọn này gần như tôi tiêu hết tiền vào ăn uống, quần áo mặc, bố mẹ ở nhà trông mong. Tôi đọc được là muốn tăng cân thì phải ngủ đủ 8 tiếng, ăn vượt mức calo thường ngày, còn nên mua thực phẩm bổ sung nữa. Như thế quá tốn kém tiền bạc vào việc ăn uống và tốn thời gian vào việc nấu ăn với nghỉ ngơi.
Còn với lựa chọn thứ hai thì tôi sẽ cố, khi nào còn lết được thì còn cố kiếm tiền gửi về cho gia đình, lúc nào bệnh tật sẽ về bên cạnh bố mẹ và hối lỗi, bởi gia đình là lý do duy nhất khiến tôi không tự tử để thoát khỏi cuộc sống chán ngắt này. Tôi là gay nên không thể lấy vợ. Hôm vừa rồi nhắn tin với chị gái, chị có nói chị bị viêm đa khớp và phải dùng thuốc cả đời, mà dùng cũng chỉ đỡ thôi, tự dưng tôi khóc to, đã lâu lắm rồi dù thèm khóc giờ mới có thể khóc. Tôi muốn được chia sẻ.
Nghĩa

10 năm chúng tôi mới biết cách giữ hôn nhân khỏi chông chênh

Nhìn lại, tôi thoáng giật mình bởi cả hai đã đi qua bao nhiêu giông tố và cùng chèo lái con thuyền vượt qua những cơn sóng dữ. 

Còn vài tháng nữa là vợ chồng tôi trải qua một thập kỷ của hôn nhân, tôi ví hôn nhân như một chiếc thuyền. Nhìn lại, tôi thoáng giật mình bởi cả hai đã đi qua bao nhiêu giông tố và cùng chèo lái con thuyền vượt qua những cơn sóng dữ, cho đến gần một thập kỷ chúng tôi mới biết cách chèo để giữ cho chiếc thuyền hôn nhân khỏi chông chênh. Tôi nghĩ ai cũng phải đi trên chiếc thuyền ấy, bước vào hôn nhân như bước lên thuyền. Chúng ta cứ tưởng tượng, vào một ngày trời đẹp, hai người ngồi vào thuyền để đi dạo ngắm cảnh, làm thơ, ban đầu không cần chèo, thuyền vẫn cứ nhè nhẹ trôi. Bất chợt gặp cơn mưa rào, hai người đã bị ướt nhẹm vì không có sự chuẩn bị trước, cứ ngỡ trời sẽ trong xanh và đẹp mãi. Thuyền ra đến một đoạn xa hơn thì gặp giông bão, hai người mới bắt đầu với lấy tay chèo. Khi đang còn sức chèo thấy dễ dàng, đến khi mệt mỏi thì bắt đầu cãi vã vì người chèo ngược, kẻ chèo xuôi; rồi cứ người này đổ lỗi cho người kia chèo không đúng nhịp.
Thế rồi, chúng tôi đã chèo con thuyền hôn nhân đi qua gần một thập kỷ, thời gian cũng không quá dài và không quá ngắn. Giờ bất chấp con sóng dữ nào chúng tôi vẫn cứ bình thản vượt qua. Tôi nghĩ rằng để con thuyền hôn nhân ấy lướt nhẹ, không lật ngã thì mỗi người phải sống với nhau, hãy nghĩ vì tình mà thấu hiểu, vì nghĩa mà kiên trì, vì gia đình mà từ chối cám dỗ, như thế con thuyền mới khỏi chông chênh. Mỗi người vợ, người chồng hãy thử đặt mình vào hoàn cảnh của nhau để thấu hiểu, sẻ chia, đừng bao giờ đặt ra mục tiêu quá xa vời với thực tế để cả hai chạy đua mệt mỏi. Hãy đơn giản mọi thứ trong giai đoạn đầu của hôn nhân, nếu các cặp vợ chồng với hai bàn tay trắng thì áp lực về kinh tế là rất lớn. Tuy nhiên hãy nghĩ rằng khi bạn đã có mọi thứ rồi thì sức khỏe, tình yêu thương là điều quý giá nhất; có sức khỏe, có tình yêu thương sẽ có tất cả.
Hãy chấp nhận bằng lòng với những gì mình đang có, kể cả người bạn đời, luôn nghĩ rằng chẳng có ai hoàn hảo cả, bản thân ta cũng thế. Cho nên đừng kỳ vọng quá cao với người bạn đời của mình thì khi ấy hạnh phúc mới bền chặt. Hãy đem tình yêu thương đến tất cả những người mà ta cần quan tâm, đặc biệt là những người thân trong đại gia đình và yêu thương họ vô điều kiện, luôn trau dồi bản thân, nhân cách sống với tinh thần khiêm tốn, cái tâm trong sạch và thông cảm với người khác thì bản thân sẽ thấy hạnh phúc an yên. Cuối cùng, đối với người đàn ông, hãy luôn nắm chặt tay chèo để đưa con thuyền hôn nhân lướt nhẹ trên từng con sóng.
Hoàng

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018

Tôi thấy may mắn vì ở rể khi vừa cưới

Nếu ở ngoài khi kinh tế chưa có, với tính trẻ con như vợ tôi thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Tôi chính là anh người yêu trong bài viết: "Mẹ bảo tôi ngu khi yêu người con trai nghèo". Cô tác giả đó chính là vợ tôi bây giờ. Sau vài lần cãi nhau, vợ luôn bảo trước khi cưới bạn bè và gia đình đều ngăn cản. Hôm nay tôi có mặt ở đây là do vợ cho tôi đọc bài tâm sự này, tâm trạng của tôi hiện tại là trách vợ:
Trách thứ nhất: Tại sao những chuyện này vợ không nói với anh, mọi chuyện đâu hẳn như thế, sao không cùng nhau giải thích cho mọi người hiểu.
Trách thứ hai: Bây giờ đã là vợ chồng của nhau, hơi tý vợ lại lôi chuyện mọi người phản đối trước khi cưới. Nhiều lúc tôi cũng cảm giác không hài lòng với mẹ vợ và những người phản đối chúng tôi đến với nhau. Nhưng cái trách đó cũng chỉ là nhất thời, tôi biết suy nghĩ của vợ mình quá non trẻ. Tôi cũng hiểu phụ huynh luôn muốn tốt cho con cái của mình, ngay cả bố mẹ đẻ tôi cũng vậy thôi.
Tôi 28 tuổi, nhà có 3 anh em trai, sống cách Hà Nội 80km. Năm 2008 tôi bước chân lên Hà Nội theo học một trường cao đẳng. Anh trai cũng bắt đầu học đại học năm đó. Tôi làm thêm nhiều việc trong quá trình  học, mỗi tháng xin thêm bố mẹ 500 đến 800 nghìn thôi. Ra trường sau một thời gian tôi kiếm được việc tầm 13-15 triệu/ tháng. Tôi cũng gửi được bố mẹ tiền xây nhà ở quê.
Hồi đó tôi cũng không muốn cưới ngay đâu vì mình chẳng có tiền, rồi công việc không ra sao, lại làm khổ em. Nhưng tôi cũng sợ mất em, em có người khác theo đuổi nhưng đã từ chối họ vì chỉ dành tình cảm cho tôi, tôi là người đến trước. Tôi cũng không tin vào tình yêu vĩnh cửu nên khi đó có hai lựa chọn, một là cưới khi chưa có nhiều tiền và ở rể, hai là 2 năm nữa cưới nhưng chưa chắc đã yêu được đến khi đó. Lúc đến ra mắt nhà em, tôi mặc quần vải áo trắng sơ vin. Tôi thích sự giản dị. Về sau em kể lại cho tôi biết lý do tôi bị mọi người nói là hôm đó tôi đi giày bị bong ở đế, đeo một cái ba lô và mắt tôi một mí. Tôi chẳng thấy có gì tự ti về vấn đề này.
Vợ tôi sinh năm 93, nhà em có hai chị em gái nhưng em vợ tôi phát triển không được bình thường. Bố mẹ vợ cũng là dân lao động từ quê lên Hà Nội lập nghiệp. Tôi tự nghĩ khi cưới sẽ coi hai bên gia đình như nhau và có trách nhiệm với gia đình vợ vì nhà vợ không có con trai. Có điều tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi ở rể, chúng tôi đã thống nhất ra ngoài ở (tôi cũng đang phải thuê nhà làm văn phòng). Rồi em thay đổi quyết định là muốn tôi ở rể, lúc đó chúng tôi cũng không có tiền và sợ em không chịu được khổ. Vợ tôi cũng rất được chiều và không phải là người phụ nữ của gia đình. Thế rồi bị mọi người xung quanh nói về việc ở rể, người tốt thì khuyên còn những người khác thì dè bỉu. Tôi cũng là người rất sĩ diện nhưng chỉ nghĩ một điều: “Sau này con mình khổ người ta cũng có mua cho con mình hộp sữa đâu” nên mặc kệ. Tôi cũng luôn suy nghĩ nhất định sẽ phải mua được nhà.
Công việc của tôi hiện tại đã vượt qua khó khăn ban đầu, công ty có doanh thu và đầu năm đang triển khai mấy đơn hàng lớn. Trước khi cưới tôi không biết bố mẹ vợ phản đối như thế. Nghĩ đến đây tôi lại thấy vợ đúng khi không nói những cái đó cho tôi vì khi đó chắc chắn tôi sẽ không ở nhà cô ấy. Đến bây giờ tôi cảm thấy khá thoải mái khi ở nhà vợ, nó không như mọi người nói, cũng không có chuyện thách cưới 30 triệu. Tôi thấy may mắn hơn khi mình ở rể vì nếu ở ngoài khi kinh tế chưa có, với tính trẻ con như vợ tôi thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi dần cảm nhận được tình cảm của bố mẹ vợ dành cho mình và thấy thương em vợ bị thiệt thòi khi không phát triển được như người khác.
Nam

Con tôi đi nhà trẻ nào cô giáo cũng bó tay vì bé lười ăn

Tôi chỉ có một đứa con duy nhất, nên coi nó là hơi thở, mạng sống của mình.

Tôi 32 tuổi, còn chồng 55, là mẹ của một bé gái gần 2 tuổi. Từ lúc có bầu tôi bị nghén nặng nên phải nghỉ việc ở nhà đến nay. Công việc văn phòng lương không đáng bao nhiêu, một mình chồng tôi đi làm nên kinh tế không dư giả gì. Chúng tôi đang ở nhà thuê, không có tiền tiết kiệm vì lúc bầu tôi phải chi phí khá tốn kém. 
Chuyện là tôi đã 4 lần gửi con đi lớp để đi làm, nhưng ở trường nào cô giáo cũng không thể cho bé ăn được. Lớp khá đông, một cô mà 8 đến 10 cháu. Con nhà tôi không tự giác ăn nên nhịn cả mấy ngày, được vài hôm liền đổ bệnh. Tôi phải nghỉ làm chăm con nên công ty cho nghỉ luôn. Bởi 2 bên nội ngoại đều không còn, anh em ở xa nên những lúc bé bệnh, tôi không thể nhờ được ai. Nay chồng đã lớn tuổi, tôi không thể cứ ngồi ở nhà mãi được. Nếu thuê người trông trẻ tại nhà, lương và bao ăn đã bằng tiền tôi đi làm. Tôi đang phân vân một giải pháp là đem bé về sống gần nhà chị gái. Chị ấy ở nhà nên tôi sẽ gửi con nhờ chị trông, còn tôi đi làm. Nhưng tôi lo con đang tuổi nghịch khám phá, lại rất hiếu động, cái gì cũng bỏ miệng, sờ mó, điện đóm nước sôi rồi có cả những viên bi (con chị chơi), dao kéo, mà tính chị lại không được cẩn thận cho lắm. Nhà chị còn nuôi chó, dù nhốt nhưng thỉnh thoảng nó vẫn leo rào vào được. Vả lại, nếu về gần chị, con tôi sẽ phải xa ba, vì chồng tôi làm cách nhà chị mấy trăm cây số. 
Tôi chỉ có một đứa con duy nhất nên coi nó là hơi thở, mạng sống của mình. Nếu gửi con cho chị đi làm mà nhỡ con xảy ra chuyện gì thì tôi sống không còn ý nghĩa. Nhưng nếu ở nhà thêm một năm nữa, tôi sợ lỡ một ngày chồng nằm xuống, tôi không một xu dính túi, nhà cửa không, sẽ rất khó khăn. Đã 2 năm nay tôi ăn để sống, mặc chỉ để che thân. Tôi rất lo cho tương lai của 2 mẹ con. Xin chuyên gia và bạn đọc cho tôi lời khuyên. Giải pháp cho bé đi trẻ lâu sẽ quen thì không được vì bé cực kỳ khó ăn uống, tôi đã cho đi 3 trường rồi, các cô đều chịu thua. 
Như
Chuyên gia tâm lý Trần Kim Thành gợi ý:
Như thân mến,
Em mới có bé đầu nên sẽ có xu hướng căng thẳng về mọi thứ liên quan đến con, và kỳ vọng cao vào bản thân, vào mọi người trong việc chăm sóc, dạy dỗ con. Em nên thả lỏng mình ra, thư giãn, rồi mọi chuyện sẽ ổn và con sẽ lớn nhanh thôi. Hãy tận hưởng tuổi thơ tuyệt vời cùng con bằng cách vui chơi, trò chuyện, hát hò cùng con, ngắm nhìn con, kể chuyện cho con nghe,… thay vì suốt ngày cứ chăm chăm “con có ổn không nhỉ?”, “con ăn thế có phát triển thể chất tốt không?”,...
Em không nên gửi con ở nhà chị gái, vì hai cha con sẽ phải xa cách nhau. Ở tuổi này, con rất cần được gần gũi cha mẹ. Hơn nữa, chồng em đã lớn tuổi, rất nên được ở gần con.
Em là một người mẹ hết lòng vì con, đó là điều đáng quý. Tuy nhiên, khi em dồn tất cả sự quan tâm, mong ước, tình yêu cuộc đời mình vào con, coi con như hơi thở, mạng sống, chăm sóc con thái quá, thì em đã quá gắn kết với duy nhất một vai trò trong trong cuộc đời mình, gây ra áp lực, căng thẳng cho chính em và con. Điều này khiến em luôn sợ con gặp rủi ro hoặc bị ai đó làm tổn hại. Với nỗi sợ ấy, em có đi gửi con ở đâu, gửi cho ai, thì cũng không ưng ý và có xu hướng muốn tự tay chăm sóc. Nỗi sợ ấy lớn đến mức khiến em nghĩ ra rất nhiều thứ có thể khiến con gặp nguy hiểm, thậm chí là những thứ ít có khả năng. Khi em gắn kết với con quá chặt, thì con cũng sẽ lệ thuộc hoàn toàn vào em, đánh mất cơ hội được độc lập và thích ứng với cuộc sống bên ngoài.
Em dồn hết sự chú ý vào con, nên không còn thời gian dành cho mình. Chỉ khi em thực sự ổn thì con mới ổn được. Vì ở tuổi này, mẹ chính là người ảnh hưởng lớn nhất đến con. Thêm vào đó, chồng em sắp đến tuổi về hưu mà tài chính gia đình chưa vững, nên em càng thêm lo lắng cho tương lai của hai mẹ con. Chị thấy em đã stress một thời gian dài, hãy cố gắng tập thể dục hàng ngày để giải tỏa bớt stress và tăng cường sức khỏe. 
Một lớp học mầm non ở tuổi con em có 8-10 bé là bình thường, vẫn đảm bảo được việc chăm sóc cho các con nếu lớp có 2 cô giáo. Ở tuổi con em, cho đi học hay ở nhà đều được. Mỗi lựa chọn đều có ưu, nhược điểm riêng. Em có thể chọn ở nhà để tự tay chăm sóc, dạy dỗ con, vì tiền thuê người giúp cũng bằng lương em đi làm. Em có thể tìm việc làm ở nhà để tăng thêm thu nhập cho gia đình như khá nhiều bà mẹ bỉm sữa khác.
Trong trường hợp thu nhập nhà em không đủ cho chi tiêu, dù đã tối giản nhất chi phí, và em đã quá stress vì chuyện tiền bạc, em có thể chọn đi làm và gửi con ở nhà trẻ. Trong khi em đi làm, em đỡ tập trung quá nhiều vào con, nên sẽ đỡ stress hơn, em lại có thêm tự tin vì có thể kiếm tiền lo cho gia đình. Nhưng nhớ, hãy luyện cho con các kỹ năng cần thiết trước khi đi nhà trẻ như: biết thông báo với người lớn khi muốn đi vệ sinh, tự biết ăn uống và thích nghi với các loại thức ăn đa dạng,... Nhớ đừng ép con ăn. Hãy để con được vui vẻ khi ăn và ăn theo nhu cầu.
Em có thể cho con đến các trường mầm non, để tập cho bé quen dần môi trường đó trước khi chính thức đi học. Ở tuổi này, con em rất dễ thích ứng với những gì cha mẹ và người lớn tập cho. Tôi khuyến khích em nên chọn đi làm vì đọc thư tôi thấy em đang rất stress. Khi bị stress như vậy, em ở gần con nhiều quá sẽ không tốt cho cả con và em.
Chúc em bình an và có lựa chọn sáng suốt.

4 năm giành giật chồng với chị, em đã mệt mỏi chưa?

Cũng trong ngần ấy năm em vẫn kiên cường tranh đấu ganh đua với chị, quyết tâm giành giật chồng chị. 

Gửi em!

Trong chuyến du lịch do công ty chồng tổ chức, chị đã gặp em, cô nhân viên mới trẻ trung nhanh nhẹn có cá tính. Em kể chuyện đã tốt nghiệp đại học nhưng vẫn học tiếp văn bằng hai. Chị đánh giá em thật có chí tiến thủ, chịu khó và có phần nào tin tưởng em. Chị những mong em là một trong số nhân viên năng lực tốt giúp phân xưởng mà chồng chị làm quản đốc phát triển bậc nhất trong công ty. Chị coi các đồng nghiệp nói chung và các nhân viên làm việc trong phân xưởng dưới sự quản lý của chồng chị nói riêng như anh em bạn bè thân thiết. Hầu hết mọi người có thời gian rảnh là lại tụ tập trò chuyện hoặc sang nhà nhau nấu ăn.. Chị mong muốn tất cả các cặp đôi có một cuộc sống hạnh phúc như vợ chồng chị, còn với những bạn độc thân thì mong sẽ có một bến đỗ bình yên.
Nhưng ở đời không ai học được chữ ngờ. Trong công ty em nửa công khai nửa lén lút cặp kè với chồng chị, em lợi dụng những chuyến công tác, những đợt tập huấn đào tạo để đi cùng chồng chị. Em quyết tâm sinh ra một đứa trẻ để mong trói chân chồng chị và ngay cả khi anh hối lỗi quay trở về với vợ và hai đứa con cùng gia đình nhỏ bé mà anh đã gắn bó 20 năm qua thì em vẫn không buông tha. Em lợi dụng trách nhiệm tình yêu của người cha để cố tình giành giật chồng chị. Em dùng đứa trẻ như một công cụ để lôi kéo chồng chị gần em. Em bịa chuyện trẻ ốm trẻ đau, em làm mình làm mẩy lúc thì doạ dẫm cắt tình cha con, lúc thì hờn ghen, lúc thỏ thẻ như con mèo non nhưng già đời. Tất cả những hành vi ấy của em, những cái trò xấu do em tạo dựng chị biết hết.
Chị nhớ cách đây 4 năm, cái ngày con gái đầu lòng báo tin đỗ đại học thì ngay chiều hôm ấy chồng chị lê bước chân về nhà sụp đổ dưới chân chị, kể hết cho chị nghe tội lỗi của anh ấy. Chị bàng hoàng đau đớn, nỗi uất hận trào dâng khiến chị muốn buông bỏ ngay lập tức trong ngày hôm ấy. Ở tuổi ngũ tuần, khi các con sắp trưởng thành, kinh tế ổn định không phải lệ thuộc, chị không cảm thấy nuối tiếc gì người đàn ông ngoại tình ấy. Nhìn lại suốt chặng đường đời đã qua, chị thấy hạnh phúc bởi anh đã dành hết thanh xuân phấn đấu cho vợ con. Nói ra đây chẳng phải nghĩa là lúc khoẻ lúc giàu thì vợ chồng sum vầy còn lúc yếu thì buông bỏ. Ý của chị thấy tiếc cho em, còn trẻ chưa đầy 30, hừng hực sức xuân sao lại cố tranh giành người đàn ông đã bước sang tuổi 50, cái tuổi có vẻ như muốn nghỉ ngơi hưởng thụ, được con cái chăm sóc, cái tuổi ấy cũng gần tựa như cái răng chớm lung lay, rượu bia chẳng thích, đàn đúm hội hè cũng chẳng ham.
Khi lấy nhau, chồng chị gầy gò, có phần nào kém hấp dẫn, thậm chí khoản ăn diện cũng không giỏi, khác hẳn so với sự khoẻ khoắn béo tốt phong độ mà em gặp bây giờ. Những lúc em gặp chồng chị bảnh bao lịch lãm trong bộ quần áo do chính tay chị chọn cho anh ấy mặc hàng ngày, em thấy hấp dẫn lắm đúng không? Nếu em được nhìn thấy anh ấy những lúc bên vợ con chỉ ăn vận cái quần đùi cũ, cái áo may ô rách lỗ chỗ do tiếc tiền không muốn thay thì em thấy còn hấp dẫn hơn nhiều. Có người bảo rồi, ra đường thì ai chả xinh đẹp, ga lăng và tốt bụng nhưng có bao cái xấu xa, thô lỗ ... thể hiện hết ở nhà. Ở trong chăn mới biết chăn có rận mà em.

Vợ chồng chị đến với nhau bằng tình yêu và từ hai bàn tay trắng, cùng nhau gây dựng nên cơ ngơi hiện có. Em nhìn vào những gì chị có, em thèm, em choáng ngợp quá phải không, vì thế lòng tham đã khiến em mờ mắt. Khi em muốn giành giật chồng chị, muốn thế chỗ của chị để được hưởng những gì vợ chồng chị có được, em có hiểu đấy là bao công sức, bao mồ hôi nước mắt, thậm chí cả máu của anh chị phải đổ ra? Em thử nghĩ xem khi mình mất một chiếc xe máy mà bản thân mua được bằng những đồng lương do mình kiếm được cảm thấy thế nào nhỉ? Em nhiều lần gọi điện, nhắn tin, gửi email cho chị với nội dung chê chị kém cỏi, không biết giữ chồng, rồi tự hào với chiến công hiển hách là có được đứa con với chồng chị. Sống với chồng bao lâu nên hơn ai hết chị hiểu anh lắm. Vì thế chị công nhận em giỏi, biết cách quyến rũ anh ấy. Chồng chị là một con người có chân để đi để chạy, anh ấy có thể đến nơi nào muốn nên chị không cần giữ. Nhưng một người vợ tảo tần gắn bó 20 năm bên chồng để vượt bao chông gai, một người con chu toàn của hai bên nội ngoại như chị mà còn không biết giữ chồng thì liệu hỏi em có giữ nổi anh ấy?
Cũng có thể em cao tay và nhiều chiêu trò hiểm nên giỏi hơn chị trong việc giữ chồng. Em có bố mẹ, có đủ cả anh trai chị gái và em gái, đã khi nào em nghĩ nếu có ngày một người đàn bà xa lạ nào đó giành giật bố em từ tay mẹ em thì sẽ như thế nào? Khi em cố tình sinh ra một đứa trẻ, chắc hẳn chỉ có một suy nghĩ ích kỷ cho mình mà không chút mảy may ngẫm về tương lai của nó và những gì mà đứa trẻ do em sinh ra sẽ đối mặt với thị phi xã hội. Cho dù em đạt kết quả mỹ mãn giành được anh ấy hay chấp nhận sống nhục nhã núp dưới cái bóng không danh phận thì người đời vẫn dành cho con em những lời cay nghiệt nhất.

Đã 4 năm trôi qua, có những lúc nghe tiếng thở dài, có khi nhìn thấy giọt nước mắt tràn ra nơi khoé mắt, rồi nghe những lời chia sẻ của chồng, chị hiểu anh đang ân hận lắm, nỗi ân hận muộn màng. Cũng trong ngần ấy năm em vẫn kiên cường tranh đấu ganh đua với chị, quyết tâm giành giật chồng chị. Em tiếp tục chờ đợi hay có suy nghĩ khác là do em, chỉ có điều 4 năm em tiêu tốn tuổi thanh xuân vô ích ấy đã đủ dài chưa? Còn với chị, người đàn bà bước qua niềm đau trở nên vững chãi hơn, nói buông chẳng dễ gì buông được đâu em ạ, bởi chẳng riêng gì vợ chồng chị mà còn những cặp vợ chồng khác cũng vậy, còn nhiều điều ràng buộc gắn bó mà chỉ là vợ chồng của nhau mới hiểu tường tận.
Kiều

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

Độc đáo chiếc máy cày điều khiển từ xa của chàng sinh viên 9X

Đó là sáng chế của em Trần Tiến Đạt (SN 1996, thôn Bắc Kinh, xã Ích Hậu, huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh), sinh viên năm thứ 3 Đại học Kỹ thuật Y dược Đà Nẵng.
Đạt sinh ra trong gia đình thuần nông, cuộc sống khó khăn, vất vả nên bố mẹ gửi em cho ông bà ngoại nuôi để bôn ba kiếm sống. Những năm học trung học phổ thông, dù sống trong nghèo khó nhưng Đạt luôn cố gắng học tập và chăm chỉ đỡ đần ông bà trong việc đồng áng.
Đạt sinh ra trong gia đình thuần nông, cuộc sống khó khăn, vất vả nên bố mẹ gửi em cho ông bà ngoại nuôi để bôn ba kiếm sống. Những năm học trung học phổ thông, dù sống trong nghèo khó nhưng Đạt luôn cố gắng học tập và chăm chỉ đỡ đần ông bà trong việc đồng áng.
Sau những lần đi theo chiếc máy cày dưới ruộng bùn cả ngày trời, vừa mệt, vừa đói, thấu hiểu được nỗi vất vả của người nông dân, Đạt luôn nghĩ bản thân phải làm được điều gì đó để giúp cho những con người quanh năm chân lấm tay bùn. Ý tưởng sáng chế bộ phận điều khiển từ xa cho chiếc máy cày, tiết kiệm công sức người nông dân cũng từ đó mà ra.
Sau những lần đi theo chiếc máy cày dưới ruộng bùn cả ngày trời, vừa mệt, vừa đói, thấu hiểu được nỗi vất vả của người nông dân, Đạt luôn nghĩ bản thân phải làm được điều gì đó để giúp cho những con người quanh năm "chân lấm tay bùn". Ý tưởng sáng chế bộ phận điều khiển từ xa cho chiếc máy cày, tiết kiệm công sức người nông dân cũng từ đó mà ra.

“Từ năm học lớp 12 em đã có ý tưởng lắp điều khiển cho máy cày. Tuy nhiên, do điều kiện gia đình khó khăn, với lại ở nông thôn nên các linh kiện để làm bộ điều khiển rất khó kiếm. Sau khi vào học đại học em lại học trái ngành với việc sáng chế nên ý tưởng đó dần bị lãng quên”, Đạt chia sẻ.
“Từ năm học lớp 12 em đã có ý tưởng lắp điều khiển cho máy cày. Tuy nhiên, do điều kiện gia đình khó khăn, với lại ở nông thôn nên các linh kiện để làm bộ điều khiển rất khó kiếm. Sau khi vào học đại học em lại học trái ngành với việc sáng chế nên ý tưởng đó dần bị lãng quên”, Đạt chia sẻ.

Tuy nhiên, mãi đến cuối năm 2 học Đại học Kỹ thuật Y dược Đà Nẵng, trong một lần Đạt về nhà thăm gia đình, chứng kiến bố bị ốm nặng sau những ngày dầm mình dưới cái nắng ngày hè để đi theo máy cày, ý tưởng lâu nay của Đạt lại bùng cháy, thôi thúc Đạt phải làm bằng được.
Tuy nhiên, mãi đến cuối năm 2 học Đại học Kỹ thuật Y dược Đà Nẵng, trong một lần Đạt về nhà thăm gia đình, chứng kiến bố bị ốm nặng sau những ngày dầm mình dưới cái nắng ngày hè để đi theo máy cày, ý tưởng lâu nay của Đạt lại bùng cháy, thôi thúc Đạt phải làm bằng được.
Sau nửa năm vật lộn với đống linh kiện điện tử, Đạt mới chế tạo được bộ điều khiển đầu tiên. Thế nhưng, khi đem chạy thử thì chiếc máy hoạt động không được như mong muốn. Máy trục trặc kỹ thuật và khi xuống ruộng thực hành thì khác xa so với tính toán ban đầu của Đạt.
Sau nửa năm vật lộn với đống linh kiện điện tử, Đạt mới chế tạo được bộ điều khiển đầu tiên. Thế nhưng, khi đem chạy thử thì chiếc máy hoạt động không được như mong muốn. Máy trục trặc kỹ thuật và khi xuống ruộng thực hành thì khác xa so với tính toán ban đầu của Đạt.

“Khi mới hoàn thành bộ điều khiển, em đưa ra thử. Thế nhưng chiếc máy cày cứ dúi đầu xuống quay tròn. Loay hoay mấy ngày mới biết mình chưa lắp thêm bộ phận đối trọng cho máy nên phía trước nó nặng hơn không thể đi được”, Đạt kể.
“Khi mới hoàn thành bộ điều khiển, em đưa ra thử. Thế nhưng chiếc máy cày cứ dúi đầu xuống quay tròn. Loay hoay mấy ngày mới biết mình chưa lắp thêm bộ phận đối trọng cho máy nên phía trước nó nặng hơn không thể đi được”, Đạt kể.
Không nản chí, Đạt tiếp tục mày mò, hiệu chỉnh, lắp ráp các chi tiết máy ăn khớp với nhau hơn. Sau nhiều lần điều chỉnh, chiếc máy đã có thể cày được trên ruộng mà không cần có người theo sau.
Không nản chí, Đạt tiếp tục mày mò, hiệu chỉnh, lắp ráp các chi tiết máy ăn khớp với nhau hơn. Sau nhiều lần điều chỉnh, chiếc máy đã có thể cày được trên ruộng mà không cần có người theo sau.
Đạt chia sẻ: “Đối với em, khó khăn nhất trong việc chế tạo bộ điều khiển này là vấn đề tài chính. Em phải tích góp từ số tiền bố mẹ gửi hàng tháng để mua những thiết bị phục vụ việc sáng chế. Để tìm được những thiết bị tương thích với máy cũng rất khó khăn, bởi những mặt hàng này không bán sẵn trên thị trường”.
Đạt chia sẻ: “Đối với em, khó khăn nhất trong việc chế tạo bộ điều khiển này là vấn đề tài chính. Em phải tích góp từ số tiền bố mẹ gửi hàng tháng để mua những thiết bị phục vụ việc sáng chế. Để tìm được những thiết bị tương thích với máy cũng rất khó khăn, bởi những mặt hàng này không bán sẵn trên thị trường”.
Sau nhiều lần chỉnh sửa, hiện chiếc máy hoạt động khá hiệu quả, công suất gần như chiếc máy cày bình thường. Không cần có người theo sau để lái, chỉ cần ngồi trên bờ ruộng cách xa đến 150m để điều khiển, máy hoạt động rất dễ dàng và thuận lợi cho người nông dân. Ngoài ra, chế độ điều khiển từ xa có thể làm máy dừng lại nếu trường hợp gặp trục trặc. Máy hoạt động với 2 chế độ, điều khiển bằng tay và điều khiển bằng bảng điều khiển tự động, có thể chuyển từ chế độ này qua chế độ khác bằng một thao tác đơn giản. Các thiết bị được gắn trên máy cày chống được nước, bùn và lắp đặt rất dễ dàng.
Sau nhiều lần chỉnh sửa, hiện chiếc máy hoạt động khá hiệu quả, công suất gần như chiếc máy cày bình thường. Không cần có người theo sau để lái, chỉ cần ngồi trên bờ ruộng cách xa đến 150m để điều khiển, máy hoạt động rất dễ dàng và thuận lợi cho người nông dân. Ngoài ra, chế độ điều khiển từ xa có thể làm máy dừng lại nếu trường hợp gặp trục trặc. Máy hoạt động với 2 chế độ, điều khiển bằng tay và điều khiển bằng bảng điều khiển tự động, có thể chuyển từ chế độ này qua chế độ khác bằng một thao tác đơn giản. Các thiết bị được gắn trên máy cày chống được nước, bùn và lắp đặt rất dễ dàng.

“Hiện tại em đang bổ sung cho máy chế độ tăng giảm ga, giúp máy có thể tăng tốc độ ở chỗ nhiều bùn và giảm tốc độ ở khúc cua”, Đạt nói về việc sắp tới để hoàn thiện hơn bộ điều khiển.
“Hiện tại em đang bổ sung cho máy chế độ tăng giảm ga, giúp máy có thể tăng tốc độ ở chỗ nhiều bùn và giảm tốc độ ở khúc cua”, Đạt nói về việc sắp tới để hoàn thiện hơn bộ điều khiển.
Hay tin, rất nhiều người dân địa phương đã đến tìm hiểu và đặt mua bộ điều khiển lắp đặt cho máy cày của mình. Đạt dự định sẽ liên kết với một công ty để sản xuất đồng loạt bộ điều khiển, giúp người nông dân bớt phần vất vả trong việc đồng áng.
Hay tin, rất nhiều người dân địa phương đã đến tìm hiểu và đặt mua bộ điều khiển lắp đặt cho máy cày của mình. Đạt dự định sẽ liên kết với một công ty để sản xuất đồng loạt bộ điều khiển, giúp người nông dân bớt phần vất vả trong việc đồng áng.
Tiến Hiệp

"Bông hồng thép" Giao Linh ngày càng đẹp sau một năm nhập ngũ

 Nổi lên từ đợt nhập ngũ năm ngoái nhờ vẻ đẹp ấn tượng, Trần Thị Giao Linh ngày càng trở nên mạnh mẽ, nhưng cũng đầy xinh đẹp, uyển chuyển.
 >> Triết lí sống của Á khôi đại học xinh đẹp tự nguyện nhập ngũ

Vẻ mạnh mẽ của một nữ quân nhân và nét dịu dàng của người con gái yêu chuộng áo dài cùng tồn tại song song trong Trần Thị Giao Linh.
Vẻ mạnh mẽ của một nữ quân nhân và nét dịu dàng của người con gái yêu chuộng áo dài cùng tồn tại song song trong Trần Thị Giao Linh.
Trong đợt thanh niên lên đường nhập ngũ năm 2017, Á khôi Duyên dáng áo dài Trần Thị Giao Linh (SN 1992) gây chú ý với giới truyền thông bởi cô tự viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Sau một năm nhập ngũ, Linh đuợc phân công về đơn vị trung tâm thể dục thể thao Quốc phòng 2, Quân Khu 7 - là một đơn vị đại diện cho quân đội tham gia tập huấn và huấn luyện thi đấu các giải cấp quốc gia, quốc tế.
Ở đơn vị, mỗi ngày thức dậy Linh thường tự nhủ bản thân cần chăm chỉ, phấn đấu nỗ lực nhiều hơn. Vì thấy ai ai cũng đều chăm làm việc tập luyện ở cường độ rất cao và mang về thành tích cao ở các trận đấu.
Ngoài giờ làm việc, Linh cùng đồng đội tham gia nhiều hoạt động phong trào văn hóa văn nghệ và đặc biệt tham gia học tập câu lạc bộ tiếng Anh. Cô cho rằng học tiếng Anh rất vui và thiết thực. Hoà nhập với công việc và đồng đội, Giao Linh càng cảm thấy yêu nghề hơn và muốn gắn bó lâu dài trong quân ngũ.
Khi Linh mặc quân phục tập luyện bắn súng trên thao trường càng mang vẻ đậm chất thép cứng cỏi, nghiêm trang bao nhiêu thì khi cô mặc áo dài lại càng dịu dàng, uyển chuyển, nữ tính bấy nhiêu.
Linh nói rằng đây là 2 hình ảnh hoàn toàn đối lập cùng tồn tại trong một con người.
Giao Linh luôn luôn chọn trang phục áo dài truyền thống Việt Nam trong mỗi dịp hội họp, sự kiện, lễ tết, công việc hoặc trong công tác đối ngoại ở cơ quan mỗi khi đón tiếp các đoàn quân sự nước ngoài đến thăm và làm việc tại Việt Nam.
Ngoài bộ quân phục thi lựa chọn tự tin nhất của Linh là áo dài.
Giao Linh rất tâm đắc về trang phục truyền thống: “Áo dài là loại trang phục đặc biệt đối với con người Việt Nam, đặc biệt ở khía cạnh lịch sử chiếc áo dài trải qua bao nhiêu năm tháng cùng sự phát triển của đất nước.
Chính vì ý nghĩa lịch sử của chiếc áo dài nên khi nhắc đến nó các thế hệ ông bà, cha mẹ ta... vẫn có chung một tình cảm. Chiếc áo dài chính là điểm nối giao thoa giữa các dòng lịch sử của dân tộc.
Nghĩ tới áo dài, người ta liên tưởng tới hình tượng của người phụ nữ Việt Nam. Cho dù ở tầng lớp nào khi khoác lên mình chiếc áo dài Việt Nam thì những nét đẹp của người phụ nữ đều bộc lộ một cách rõ nét nhất, duyên dáng nhất.
Thông qua chiếc áo dài để chúng ta nhìn nhận về một đất nước biết tôn trọng cái đẹp, tôn trọng phụ nữ thông qua trang phục hết sức đặc biệt này. Và Linh cũng rất tự hào là người phụ nữ Việt Nam”.
Nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8/3, Giao Linh chúc tất cả phụ nữ trên hành tinh này mãi xinh đẹp, luôn là bông hoa duyên dáng và thành công trong cuộc sống.
“Trong 365 ngày của một năm, phụ nữ có riêng một ngày để được xã hội quan tâm và bù đắp những thiệt thòi, vất vả trong cuộc sống. Họ luôn âm thầm hi sinh và chịu đựng để xây dựng hạnh phúc gia đình.
Vì vậy, họ xứng đáng nhận được sự tôn trọng và quan tâm hơn nữa từ một nửa kia còn lại của thế giới, chia sẻ với họ những khó khăn trong công việc và gia đình.”, Linh nói.
Cô cho rằng, phụ nữ ngày nay đang dần khẳng định mình là phái đẹp chứ không còn là phái yếu như trước kia.
Phụ nữ khẳng định vai trò và trách nhiệm to lớn của người phụ nữ thời hiện đại vừa là người nội trợ, vừa tham gia lao động xã hội, đóng góp sức lực của mình vào sự phát triển của đất nước.
Cùng ngắm hình ảnh xinh đẹp của Giao Linh trong tà áo dài:
Mai Châm

Du khách quỵt tiền, xúc phạm nhan sắc chủ nhà Australia

Không những từ chối trả tiền thuê nhà, nam du khách còn buông lời khó nghe chê bai nhan sắc của người chủ. Du khách ngồi vào lòng tượng P...